Khi bị tổn thương..!! Thì ra, khi bị tổn thương đến mức tận cùng thì cũng chỉ cảm thấy bình tĩnh lạ thường mà thôi. Giống như sự việc xảy ra không liên quan đến mình, cảm xúc cũng không còn là của mình nữa. Đã vậy, môi còn nhếch mép cười nhạt. Thật lạ lùng..!! Chúng ta thường bỏ lỡ rất nhiều người thích hợp với mình để bấu víu vào người luôn khiến trái tim ta tổn thương. Bởi lẽ trái tim cần yêu thương một ai đó thì sẽ cảm thấy dễ chịu hơn là được yêu thương mà không thể đáp trả lại. [Hình như mình vừa nghe được một câu chuyện thương tâm..] P/S: “Đường phố muôn màu sao thiếu em.. Về đâu làn tóc xõa bên rèm..” ♥ MiMii ♥

Khi bị tổn thương..!!

Thì ra, khi bị tổn thương đến mức tận cùng thì cũng chỉ cảm thấy bình tĩnh lạ thường mà thôi. Giống như sự việc xảy ra không liên quan đến mình, cảm xúc cũng không còn là của mình nữa.
Đã vậy, môi còn nhếch mép cười nhạt.

Thật lạ lùng..!!
Chúng ta thường bỏ lỡ rất nhiều người thích hợp với mình để bấu víu vào người luôn khiến trái tim ta tổn thương. Bởi lẽ trái tim cần yêu thương một ai đó thì sẽ cảm thấy dễ chịu hơn là được yêu thương mà không thể đáp trả lại.

[Hình như mình vừa nghe được một câu chuyện thương tâm..]

P/S: “Đường phố muôn màu sao thiếu em.. Về đâu làn tóc xõa bên rèm..”


♥ MiMii

Đói..!! (xe bus) Đói. Tôi thấy em đói. Tay em đập đập vào thành ghế xe bus, bóp bóp không khí hai lần rồi sau đó em cho vào miệng. Em ăn không khí. Em hành động giống như động tác đập, lột vỏ rồi ăn trứng cút của cô bạn nhỏ ở hàng ghế bên cạnh. Cô bé có mái tóc tết dễ thương và tròm mũm mĩm ấy lớn tiếng nạt nộ mẹ “Muối tiêu đâu?”, “Lột trứng cút coi”, “Ngồi nhích ra tí coi.” Còn em thì nhìn chằm chằm vào bịch trứng cút mà cô bé đang cầm, miệng chép chép, nhai nhai rồi nuốt nước miếng. Người mẹ vẫn dịu dàng vuốt tóc cô con gái rồi làm theo những gì cô bé bảo. Tôi lắc đầu. Thấy người bán hàng rong cầm xâu bánh tráng quơ qua quơ lại trước mặt mời ba mua, em đưa tay chạm vào, sờ sờ, nắn nắn nhưng bị ba khẽ tay một cái thật đau. Em giật mình rụt tay lại rồi bàn tay bé nhỏ ấy lại nắm chặt – thả ra như có vẻ muốn đụng mà không dám, vẫn chép chép cái miệng nhỏ nuốt nước miếng. Cô bé ăn trứng cút chán chê, làm rớt một quả, em nhìn nó lăn lông lốc rồi đưa tay chỉ chỉ. Ba lại khẽ vào tay em. Có vẻ như làm gì cũng bị ba rầy la nên em tiếp tục trò chơi ăn không khí. Miệng em cứ cười cười, nói ê a gì đấy mà tôi không nghe rõ. Tôi chỉ biết đôi mắt mình dán chặt vào em. Ngồi đằng sau lưng em còn có hai thằng nhóc, mỗi đứa cầm một món đồ chơi. Em đứng trên ghế quay mặt ra sau lưng, lại ánh mắt nhìn chăm chú ấy, vẻ mặt thèm thuồng món đồ chơi. Em đưa tay với ra như muốn chơi cùng thì một bàn chân đưa vào mặt khiến em bật ngửa ra sau nhưng vẫn cười cười ha ha như người bạn ấy đang đùa giỡn cùng mình. Tôi giật thót vì tưởng em té, may mà ba em chụp lại đồng thời cũng kịp nạt vào mặt em “Mày ngồi im coi.” Bà mẹ của thằng nhóc không những không trách mắng con mà còn cười rồi liếc nhìn em. Đứa con trai nhỏ thấy vậy cũng đưa chân lên đá đá về phía em. Em vẫn vô tư đứng dậy chơi tiếp cùng bạn. Không phải là lần đầu tiên đi xe bus nhưng là lần đầu tôi “để ý” một người nhiều đến vậy, lại là một cậu nhóc. Tôi cũng chẳng đánh giá bất kỳ ai, chỉ đơn thuần là kể lại sự việc mình nhìn thấy. Rất đời thường Nhưng lạ. Cảm thấy đôi mắt mình ướt nhưng không biết vì đâu. Hình ảnh cậu bé ăn không khí cứ lởn vởn trong tâm trí của tôi. Ngó miệng là chuyện thường ngày của trẻ nhỏ nhưng tôi lại thấy em thèm vì đói. Ba của em cầm một xấp tiền khi mua vé xe bus nhưng không hiểu sao lại không mua cho em bịch bánh nào. Tôi tự hỏi có thật là hai cha con hay đây là cách dạy con không được vòi vĩnh? Nhìn bốn đứa trẻ, trong đầu tôi bỗng dưng nghĩ đến câu “Cha mẹ là người thầy đầu tiên tốt nhất của con cái. Đúng không nhỉ?” À quên, để tôi tả một chút xíu về em: không đoán được tuổi vì em gầy nhom, nhỏ thó, đen nhẻm, tóc lưa thưa, miệng hay chép và đôi mắt thèm ăn. Chỉ có cười vô tư là điểm sáng duy nhất của em mà lâu lâu nó được thay thế bằng hành động chép chép miệng, ăn không khí. ♥ MiMii ♥

Đói..!! (xe bus)

Đói.

Tôi thấy em đói. Tay em đập đập vào thành ghế xe bus, bóp bóp không khí hai lần rồi sau đó em cho vào miệng.
Em ăn không khí.

Em hành động giống như động tác đập, lột vỏ rồi ăn trứng cút của cô bạn nhỏ ở hàng ghế bên cạnh.

Cô bé có mái tóc tết dễ thương và tròm mũm mĩm ấy lớn tiếng nạt nộ mẹ “Muối tiêu đâu?”, “Lột trứng cút coi”, “Ngồi nhích ra tí coi.” Còn em thì nhìn chằm chằm vào bịch trứng cút mà cô bé đang cầm, miệng chép chép, nhai nhai rồi nuốt nước miếng. Người mẹ vẫn dịu dàng vuốt tóc cô con gái rồi làm theo những gì cô bé bảo. Tôi lắc đầu.

Thấy người bán hàng rong cầm xâu bánh tráng quơ qua quơ lại trước mặt mời ba mua, em đưa tay chạm vào, sờ sờ, nắn nắn nhưng bị ba khẽ tay một cái thật đau. Em giật mình rụt tay lại rồi bàn tay bé nhỏ ấy lại nắm chặt – thả ra như có vẻ muốn đụng mà không dám, vẫn chép chép cái miệng nhỏ nuốt nước miếng.

Cô bé ăn trứng cút chán chê, làm rớt một quả, em nhìn nó lăn lông lốc rồi đưa tay chỉ chỉ. Ba lại khẽ vào tay em. Có vẻ như làm gì cũng bị ba rầy la nên em tiếp tục trò chơi ăn không khí. Miệng em cứ cười cười, nói ê a gì đấy mà tôi không nghe rõ. Tôi chỉ biết đôi mắt mình dán chặt vào em.

Ngồi đằng sau lưng em còn có hai thằng nhóc, mỗi đứa cầm một món đồ chơi. Em đứng trên ghế quay mặt ra sau lưng, lại ánh mắt nhìn chăm chú ấy, vẻ mặt thèm thuồng món đồ chơi. Em đưa tay với ra như muốn chơi cùng thì một bàn chân đưa vào mặt khiến em bật ngửa ra sau nhưng vẫn cười cười ha ha như người bạn ấy đang đùa giỡn cùng mình. Tôi giật thót vì tưởng em té, may mà ba em chụp lại đồng thời cũng kịp nạt vào mặt em “Mày ngồi im coi.” Bà mẹ của thằng nhóc không những không trách mắng con mà còn cười rồi liếc nhìn em. Đứa con trai nhỏ thấy vậy cũng đưa chân lên đá đá về phía em. Em vẫn vô tư đứng dậy chơi tiếp cùng bạn.

Không phải là lần đầu tiên đi xe bus nhưng là lần đầu tôi “để ý” một người nhiều đến vậy, lại là một cậu nhóc. Tôi cũng chẳng đánh giá bất kỳ ai, chỉ đơn thuần là kể lại sự việc mình nhìn thấy.
Rất đời thường
Nhưng lạ.
Cảm thấy đôi mắt mình ướt nhưng không biết vì đâu. Hình ảnh cậu bé ăn không khí cứ lởn vởn trong tâm trí của tôi.
Ngó miệng là chuyện thường ngày của trẻ nhỏ nhưng tôi lại thấy em thèm vì đói. Ba của em cầm một xấp tiền khi mua vé xe bus nhưng không hiểu sao lại không mua cho em bịch bánh nào. Tôi tự hỏi có thật là hai cha con hay đây là cách dạy con không được vòi vĩnh?

Nhìn bốn đứa trẻ, trong đầu tôi bỗng dưng nghĩ đến câu “Cha mẹ là người thầy đầu tiên tốt nhất của con cái. Đúng không nhỉ?”

À quên, để tôi tả một chút xíu về em: không đoán được tuổi vì em gầy nhom, nhỏ thó, đen nhẻm, tóc lưa thưa, miệng hay chép và đôi mắt thèm ăn. Chỉ có cười vô tư là điểm sáng duy nhất của em mà lâu lâu nó được thay thế bằng hành động chép chép miệng, ăn không khí.


♥ MiMii

Tết Đoan Ngọ 2013..!! Ngày hôm qua là Tết Đoan Ngọ, tôi đến nhà nội chơi và có dịp trò chuyện với chú của mình. Trời mưa rả rích, tôi cùng chú rồi dưới hiên trò chuyện phiếm về việc học hành của tôi. Chú hỏi “Có người yêu chưa?” Tôi chỉ mỉm cười, im lặng không nói gì. Bỗng dưng chú tôi ngân nga câu hát “Tình yêu, em sợ tình yêu vì tình yêu như là hương hoa. Lỡ mai sau em mất người yêu, em khổ thật nhiều..” Chú của tôi chưa vợ, không con còn tôi đang yêu một mình. Không biết lúc đó có phải vì trời đang mưa hay không mà tôi cảm thấy sầu vô cùng. Cái sầu nó khác với cái khổ ở chỗ là không thể diễn tả bằng lời. Có thể nhìn thấy người khác khổ như thế nào nhưng không thể thấy được nỗi sầu của một người. Chưa có cái thảm nào bằng cái sầu khổ của hoàn cảnh lúc ấy. Hai chú cháu ngồi nhìn hai cái bóng lay lắt in trên tường.. Giờ mới thấm thía thế nào là cô đơn. Đến cả nước mắt ứa ra mùh cũng chỉ có cái bóng của mình thấy. Rồi chú tôi lại hát “Đường phố muôn màu sao thiếu em. Về đâu làn tóc xõa bên rèm. Lầu vắng không người song khép kín. Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe tiếng lá rơi thềm” Chú tôi ngồi hát bài này tuy không hay như ca sĩ nhưng nhìn đôi mắt chú lim dim rồi thả hồn vào bài hát đã khiến tôi nổi da gà, chẳng bởi vì bài hát hay mà vì cảm xúc mà chú tôi đặt vào bài hát ấy. Những người cô đơn đôi khi chẳng cần nói lời nào cũng hiểu được tâm trạng của nhau. Một chú - Một cháu - Một giọng hát. Tuy rộn ràng mà lạnh lẽo lạ thường. Không hiểu sao tuy còn trẻ nhưng tôi rất thích nhạc trữ tình. Người ta gọi nó là sến. Tôi gọi là tâm trạng của những kẻ khóc yêu thương. Đêm.. Cho vay bóng tối.. Người.. Trả lãi cô đơn.. ♥ MiMii ♥

Tết Đoan Ngọ 2013..!!

Ngày hôm qua là Tết Đoan Ngọ, tôi đến nhà nội chơi và có dịp trò chuyện với chú của mình.

Trời mưa rả rích, tôi cùng chú rồi dưới hiên trò chuyện phiếm về việc học hành của tôi. Chú hỏi “Có người yêu chưa?” Tôi chỉ mỉm cười, im lặng không nói gì.
Bỗng dưng chú tôi ngân nga câu hát “Tình yêu, em sợ tình yêu vì tình yêu như là hương hoa. Lỡ mai sau em mất người yêu, em khổ thật nhiều..”

Chú của tôi chưa vợ, không con còn tôi đang yêu một mình.

Không biết lúc đó có phải vì trời đang mưa hay không mà tôi cảm thấy sầu vô cùng. Cái sầu nó khác với cái khổ ở chỗ là không thể diễn tả bằng lời. Có thể nhìn thấy người khác khổ như thế nào nhưng không thể thấy được nỗi sầu của một người. Chưa có cái thảm nào bằng cái sầu khổ của hoàn cảnh lúc ấy.
Hai chú cháu ngồi nhìn hai cái bóng lay lắt in trên tường..

Giờ mới thấm thía thế nào là cô đơn. Đến cả nước mắt ứa ra mùh cũng chỉ có cái bóng của mình thấy.

Rồi chú tôi lại hát “Đường phố muôn màu sao thiếu em. Về đâu làn tóc xõa bên rèm. Lầu vắng không người song khép kín. Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe tiếng lá rơi thềm”

Chú tôi ngồi hát bài này tuy không hay như ca sĩ nhưng nhìn đôi mắt chú lim dim rồi thả hồn vào bài hát đã khiến tôi nổi da gà, chẳng bởi vì bài hát hay mà vì cảm xúc mà chú tôi đặt vào bài hát ấy.

Những người cô đơn đôi khi chẳng cần nói lời nào cũng hiểu được tâm trạng của nhau.
Một chú - Một cháu - Một giọng hát.
Tuy rộn ràng mà lạnh lẽo lạ thường.

Không hiểu sao tuy còn trẻ nhưng tôi rất thích nhạc trữ tình. Người ta gọi nó là sến. Tôi gọi là tâm trạng của những kẻ khóc yêu thương.

Đêm..
Cho vay bóng tối..
Người..
Trả lãi cô đơn..

♥ MiMii

“Chẳng thể chỉ vì mắc nghẹn mà bỏ cả cơm. Cùng lắm là nhai thật kỹ và nuốt chậm một tí. Người có lẽ sẽ thay đổi, nhưng có một số thói quen quả thực sẽ đi theo cả đời. P/S: too bad.. :(”
Chật vật..!! Trong giây phút ấy, mọi thứ bỗng dưng bị xoá nhoà trong làn sương mờ ảo, kể cả tình yêu, kể cả tình bạn, kể cả tình người.. Cái gọi là thiên trường địa cửu lại quá chật vật để tồn tại trong cuộc sống đời thường này. Bây giờ thì đến cả gặp nhau cũng phải tính bằng tháng, bằng năm thì huống gì 20 năm sau, liệu có còn ĐẦY ĐỦ? P/S: bất lực.. :) ♥ MiMii ♥

Chật vật..!!

Trong giây phút ấy, mọi thứ bỗng dưng bị xoá nhoà trong làn sương mờ ảo, kể cả tình yêu, kể cả tình bạn, kể cả tình người.. Cái gọi là thiên trường địa cửu lại quá chật vật để tồn tại trong cuộc sống đời thường này.

Bây giờ thì đến cả gặp nhau cũng phải tính bằng tháng, bằng năm thì huống gì 20 năm sau, liệu có còn ĐẦY ĐỦ?

P/S: bất lực.. :)

♥ MiMii

N.N, điều em mong muốn..!! Các bạn có biết mong ước trong tương lai của tôi là gì không? Là có một ông chồng giàu có để cho con cái mình đi học trường quốc tế ngay từ nhỏ, để cho chúng có thể sử dụng tiếng Anh lưu loát như tiếng Việt. Các bạn nói tôi tham lam, tham tiền, thực dụng cũng không sao, tôi chấp nhận hết. Và đó vẫn là điều tôi đang phấn đấu. Lý do vì sao ư? Vì trong một lần đứng ở trạm xe bus, chứng kiến cảnh hai đứa bé gái gây nhau bằng tiếng Anh rồi dùng tiếng Việt để nói chuyện với mẹ của chúng. Tôi bị rúng động. Bỗng dưng tôi muốn con tôi sau này cũng phải được như vậy. Tôi sẽ không để chúng quên tiếng mẹ đẻ (người ta hay gọi là mất gốc) nhưng tiếng Anh phải là ngôn ngữ lưu loát thứ hai. Trong xã hội hiện giờ, ai ai cũng nhận thức được rằng tiếng Anh quan trọng như thế nào. Tại sao chỉ cần mang tiếng học trường Quốc tế thì dễ dàng xin được việc làm hơn cho dù cái bằng cấp ấy chỉ loại trung bình/khá? Đừng nói với tôi là các bạn không mong muốn mình được như vậy. Chẳng qua là mình không có đủ điều kiện mà thôi. Chính tôi cũng thế, miệng nói trường nào học cũng được, quan trọng là mình học giỏi kìa. Nhưng trong thời buổi này, cái tiếng nó lấn át cả cái miếng các bạn à. Cái vỏ là điều tiên quyết để quyết định mọi việc bên trong. Cũng phải nói rằng từ khi còn bé, chưa bao giờ tôi suy nghĩ là lấy chồng để chồng lo cho sung sướng. Tôi không cần chồng phải nuôi tôi vì tự tôi có khả năng đi làm kiếm tiền nuôi sống bản thân mình nhưng chồng tôi nhất định phải có lo cho con cái đến nơi đến chốn như thế. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là lấy một ông chồng tốt để con tôi sống hạnh phúc hơn. Và bây giờ, suy nghĩ ấy càng khát khao, mãnh liệt hơn cả. Mà cũng thật buồn khi nói chỉ là nói vậy thôi. Tôi muốn có chồng giàu thì trước tiên tôi phải GIÀU trước đã. Giàu từ hình thức đến kiến thức cơ đấy, có thế thì mới được người ta để ý. Thế là cũng phải cố gắng học đấy thôi. Nhiều cô gái dựa vào nhan sắc để câu dẫn các đại gia. Chiêu đó thì hay nhưng chỉ là tạm thời, huống chi tôi cũng không có tí sắc nào nên đành phải lấy tri thức bù hình thức vậy. Là thân con gái, ai cũng mong cho mình có một tấm chồng tốt. Đã mong như thế thì sao lại không muốn nhiều hơn thế nữa, không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con cái đời sau. Cho dù sau này tình duyên có đưa đẩy tôi phải lấy một người chồng bình thường - theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng thì tôi cũng sẽ nói ước mong của mình cho người ấy biết để cả hai cùng phấn đấu. Đừng ngại khi nói ra điều mình mong muốn với người yêu, chính anh ấy cũng có những khát vọng rất lớn đấy. Nếu anh ấy yêu bạn thì sẽ cùng bạn thực hiện ước mơ. Nếu anh ấy tự ái, e ngại và từ bỏ bạn thì chàng trai ấy cũng không có đủ bản lĩnh để vượt qua sóng gió gì đâu. Thật đấy. Trong cái xã hội chật vật này, để tìm một công việc tốt cũng không phải dễ cho nên từ bây giờ, nếu có người yêu thì tôi sẽ nói với anh ấy “Anh à, em muốn con mình sau này học trường quốc tế, hai đứa mình coi như là hy sinh công sức đời F1 để tạo nền tảng cho F2 đi”. Tôi là thực dụng như thế đấy nên tôi không bao giờ ngồi đó để mộng mơ. Tình yêu thì rất đẹp nhưng tôi dành cái đẹp ấy cho con cái của mình. Thế thôi. ♥ MiMii ♥

N.N, điều em mong muốn..!!

Các bạn có biết mong ước trong tương lai của tôi là gì không? Là có một ông chồng giàu có để cho con cái mình đi học trường quốc tế ngay từ nhỏ, để cho chúng có thể sử dụng tiếng Anh lưu loát như tiếng Việt.

Các bạn nói tôi tham lam, tham tiền, thực dụng cũng không sao, tôi chấp nhận hết. Và đó vẫn là điều tôi đang phấn đấu.

Lý do vì sao ư? Vì trong một lần đứng ở trạm xe bus, chứng kiến cảnh hai đứa bé gái gây nhau bằng tiếng Anh rồi dùng tiếng Việt để nói chuyện với mẹ của chúng.

Tôi bị rúng động.

Bỗng dưng tôi muốn con tôi sau này cũng phải được như vậy. Tôi sẽ không để chúng quên tiếng mẹ đẻ (người ta hay gọi là mất gốc) nhưng tiếng Anh phải là ngôn ngữ lưu loát thứ hai. Trong xã hội hiện giờ, ai ai cũng nhận thức được rằng tiếng Anh quan trọng như thế nào. Tại sao chỉ cần mang tiếng học trường Quốc tế thì dễ dàng xin được việc làm hơn cho dù cái bằng cấp ấy chỉ loại trung bình/khá? Đừng nói với tôi là các bạn không mong muốn mình được như vậy. Chẳng qua là mình không có đủ điều kiện mà thôi. Chính tôi cũng thế, miệng nói trường nào học cũng được, quan trọng là mình học giỏi kìa. Nhưng trong thời buổi này, cái tiếng nó lấn át cả cái miếng các bạn à. Cái vỏ là điều tiên quyết để quyết định mọi việc bên trong.

Cũng phải nói rằng từ khi còn bé, chưa bao giờ tôi suy nghĩ là lấy chồng để chồng lo cho sung sướng. Tôi không cần chồng phải nuôi tôi vì tự tôi có khả năng đi làm kiếm tiền nuôi sống bản thân mình nhưng chồng tôi nhất định phải có lo cho con cái đến nơi đến chốn như thế. Trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất là lấy một ông chồng tốt để con tôi sống hạnh phúc hơn. Và bây giờ, suy nghĩ ấy càng khát khao, mãnh liệt hơn cả.

Mà cũng thật buồn khi nói chỉ là nói vậy thôi. Tôi muốn có chồng giàu thì trước tiên tôi phải GIÀU trước đã. Giàu từ hình thức đến kiến thức cơ đấy, có thế thì mới được người ta để ý. Thế là cũng phải cố gắng học đấy thôi. Nhiều cô gái dựa vào nhan sắc để câu dẫn các đại gia. Chiêu đó thì hay nhưng chỉ là tạm thời, huống chi tôi cũng không có tí sắc nào nên đành phải lấy tri thức bù hình thức vậy.

Là thân con gái, ai cũng mong cho mình có một tấm chồng tốt. Đã mong như thế thì sao lại không muốn nhiều hơn thế nữa, không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con cái đời sau. Cho dù sau này tình duyên có đưa đẩy tôi phải lấy một người chồng bình thường - theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng thì tôi cũng sẽ nói ước mong của mình cho người ấy biết để cả hai cùng phấn đấu. Đừng ngại khi nói ra điều mình mong muốn với người yêu, chính anh ấy cũng có những khát vọng rất lớn đấy.

Nếu anh ấy yêu bạn thì sẽ cùng bạn thực hiện ước mơ.
Nếu anh ấy tự ái, e ngại và từ bỏ bạn thì chàng trai ấy cũng không có đủ bản lĩnh để vượt qua sóng gió gì đâu. Thật đấy.

Trong cái xã hội chật vật này, để tìm một công việc tốt cũng không phải dễ cho nên từ bây giờ, nếu có người yêu thì tôi sẽ nói với anh ấy “Anh à, em muốn con mình sau này học trường quốc tế, hai đứa mình coi như là hy sinh công sức đời F1 để tạo nền tảng cho F2 đi”.

Tôi là thực dụng như thế đấy nên tôi không bao giờ ngồi đó để mộng mơ. Tình yêu thì rất đẹp nhưng tôi dành cái đẹp ấy cho con cái của mình.
Thế thôi.


♥ MiMii ♥

Điều buông bỏ..!! Khi con người buộc phải buông tay điều mà mình yêu quý nhất, dĩ nhiên là rất đau lòng. Nhưng không phải đau cho chính bản thân mình mà chỉ lo sợ cho ĐIỀU mình buông bỏ.. Liệu.. Khi rơi xuống.. NÓ bị tan vỡ thành nhiều mảnh.. Liệu.. NÓ có đau nhiều không? Con người ta không ngu ngốc đến mức cứ phải chạy theo mãi những điều vô vọng, chẳng qua là chỉ muốn mang đến cho người bạn đồng hành một tý ánh sáng hy vọng mà thôi. Nên đừng trách vì đời quá phũ.. Cũng đừng trách vì tình ủ rũ ra đi.. P/S: a lot and around.. :x ♥ MiMii ♥

Điều buông bỏ..!!

Khi con người buộc phải buông tay điều mà mình yêu quý nhất, dĩ nhiên là rất đau lòng. Nhưng không phải đau cho chính bản thân mình mà chỉ lo sợ cho ĐIỀU mình buông bỏ..
Liệu..
Khi rơi xuống..
NÓ bị tan vỡ thành nhiều mảnh..
Liệu..
NÓ có đau nhiều không?

Con người ta không ngu ngốc đến mức cứ phải chạy theo mãi những điều vô vọng, chẳng qua là chỉ muốn mang đến cho người bạn đồng hành một tý ánh sáng hy vọng mà thôi.
Nên đừng trách vì đời quá phũ..
Cũng đừng trách vì tình ủ rũ ra đi..

P/S: a lot and around.. :x


♥ MiMii ♥

Bạn tôi..!!! [31/5/2013] Trên đời này thứ sâu hơn biển chính là lòng người Một trái tim nóng - Một quả đầu lạnh - Một đôi mắt từng trải sự đời. Chính hắn..!!! ♥ MiMii ♥

Bạn tôi..!!! [31/5/2013]

Trên đời này thứ sâu hơn biển chính là lòng người

Một trái tim nóng - Một quả đầu lạnh - Một đôi mắt từng trải sự đời.

Chính hắn..!!!


♥ MiMii

N.N, that’s your lesson..!! Đây có lẽ là một confession 18+. Mong các bạn thông cảm. Tôi đã từng chat sex. Tôi không chat trực tiếp qua webcam mà chỉ gửi hình cho người ta, không bao giờ thấy mặt (tôi luôn chừa cho mình đường rút lui). Tôi chỉ chat với một người mà thôi. Đó là người tôi thích. Anh hiếu kỳ, đam mê và muốn thử cảm giác. Tôi chiều anh - điều mà tôi cho là đúng - sai và ngu ngốc nhất trên đời. Đúng vì tôi thích anh, vì là anh nên tự nguyện. Sai là do tôi lương tâm và lý trí tôi nói như vậy. Đôi khi lương tâm phản ứng mạnh mẽ lắm. Ngu ngốc là vì tôi phá vỡ hình ảnh và quy tắc của bản thân mình. Khi anh vừa chia tay người yêu, anh đau khổ và quằn quại như người sắp chết. Anh đề nghị tôi “Ngủ với anh, xoa dịu anh đi”. Dĩ nhiên là tôi không đồng ý. Cô ấy có “chiêu” khiến anh si mê, tôi thì không. Tôi bảo anh tìm người đi, anh nói không cảm giác để quên niềm đau. Anh chọn tôi vì anh biết tôi thích anh. Thật ích kỷ. Nhưng tôi vui. Sau đó, anh cũng không nhắc lại chuyện đó. Nhưng khi nói chuyện với nhau, tôi và anh đi đến tận cùng cũng là vấn đề nhạy cảm. Thế rồi, chuyện ấy cứ đến. Anh là người chủ động. Anh không ép tôi bao giờ. Khoảng ba lần như thế thì tôi gửi hình. Khi ấy, tôi đã khóc nhưng anh không bao giờ biết. Tôi thoả mãn anh qua từng câu chữ. Anh cám ơn tôi. Tôi thấy mình không hơn một con đ****. Thật dơ bẩn và xấu xa nhưng tôi không hối hận vì người đó là anh. Chúng tôi có chat thêm hai lần nữa rồi thôi. Anh nói anh điên rồi nên mới lôi tôi vào chuyện này. Nhưng anh đâu biết nếu tôi không muốn thì đến 10 anh cũng không khiến tôi đồng ý. Buồn cười ở chỗ là khi gặp nhau, tôi và anh cư xử như hai người bạn, không biết có tiềm năng diễn xuất không mà tỉnh bơ như chưa có vài đêm “đen tối”. Bây giờ, tôi và anh vẫn trò chuyện như những người bạn bình thường, cũng không động đến vấn đề đó nữa. Có lẽ anh đã tìm được niềm vui mới, cũng có thể anh đã nguôi ngoai. Và tôi thì vẫn thương anh như thế nhưng bây giờ dù anh có đề nghị thì tôi cũng không đồng ý. Đi đêm mới biết đêm dài, tự bản thân mình sẽ tự nhận ra mình điên khùng và ngu ngốc đến thế nào. Mà tôi phải cảm ơn anh vì đã không dù lời ngon ngọt để tôi chat qua webcam. Tác hại thật kinh khủng. Các bạn gái, khi yêu thường không suy nghĩ nhiều, cứ nghĩ là tương lai sẽ cưới nhau hay ít nhất là tin tưởng người mình yêu. Nhưng các bạn à, giữ mình là quan trọng, nếu không giữ được thân thể thì cũng phải giữ được lòng tự trọng và thanh danh của mình. Đừng để lời ngon ngọt đưa lối lưu lại kỷ niệm hay gì đó. Tất cả là dối trá. Cần nhau thì gặp mặt làm trực tiếp, đừng chụp hình, quay phim hay chat sex qua webcam, gửi hình ảnh qua chat chit. Nguy hiểm lắm. Các bạn nam, nhu cầu thì ai cũng có nhưng hãy lưu lại trong tâm trí và tim được rồi. Hai nơi đó giữ kỷ niệm còn tốt hơn các thiết bị khác, không bị hư đâu. Không phải các bạn gái không biết là sai, vì yêu vì thương nên mới trao cho các bạn. Phải trân quý nghe chưa? Nếu không làm được thì cứ đi “ăn bánh trả tiền” cho sòng phẳng, đừng vay nợ vì trả lãi sẽ nặng lắm. Nhớ, đừng để tâm hồn bị tổn thương vì nỗi đau thể xác. Gặm nhắm đến chết thôi. ♥ MiMii ♥

N.N, that’s your lesson..!!

Đây có lẽ là một confession 18+. Mong các bạn thông cảm.

Tôi đã từng chat sex. Tôi không chat trực tiếp qua webcam mà chỉ gửi hình cho người ta, không bao giờ thấy mặt (tôi luôn chừa cho mình đường rút lui). Tôi chỉ chat với một người mà thôi. Đó là người tôi thích.

Anh hiếu kỳ, đam mê và muốn thử cảm giác. Tôi chiều anh - điều mà tôi cho là đúng - sai và ngu ngốc nhất trên đời. Đúng vì tôi thích anh, vì là anh nên tự nguyện. Sai là do tôi lương tâm và lý trí tôi nói như vậy. Đôi khi lương tâm phản ứng mạnh mẽ lắm. Ngu ngốc là vì tôi phá vỡ hình ảnh và quy tắc của bản thân mình.

Khi anh vừa chia tay người yêu, anh đau khổ và quằn quại như người sắp chết. Anh đề nghị tôi “Ngủ với anh, xoa dịu anh đi”. Dĩ nhiên là tôi không đồng ý. Cô ấy có “chiêu” khiến anh si mê, tôi thì không. Tôi bảo anh tìm người đi, anh nói không cảm giác để quên niềm đau. Anh chọn tôi vì anh biết tôi thích anh. Thật ích kỷ. Nhưng tôi vui.

Sau đó, anh cũng không nhắc lại chuyện đó. Nhưng khi nói chuyện với nhau, tôi và anh đi đến tận cùng cũng là vấn đề nhạy cảm. Thế rồi, chuyện ấy cứ đến. Anh là người chủ động. Anh không ép tôi bao giờ. Khoảng ba lần như thế thì tôi gửi hình. Khi ấy, tôi đã khóc nhưng anh không bao giờ biết. Tôi thoả mãn anh qua từng câu chữ. Anh cám ơn tôi.

Tôi thấy mình không hơn một con đ****. Thật dơ bẩn và xấu xa nhưng tôi không hối hận vì người đó là anh.

Chúng tôi có chat thêm hai lần nữa rồi thôi. Anh nói anh điên rồi nên mới lôi tôi vào chuyện này. Nhưng anh đâu biết nếu tôi không muốn thì đến 10 anh cũng không khiến tôi đồng ý.
Buồn cười ở chỗ là khi gặp nhau, tôi và anh cư xử như hai người bạn, không biết có tiềm năng diễn xuất không mà tỉnh bơ như chưa có vài đêm “đen tối”. Bây giờ, tôi và anh vẫn trò chuyện như những người bạn bình thường, cũng không động đến vấn đề đó nữa. Có lẽ anh đã tìm được niềm vui mới, cũng có thể anh đã nguôi ngoai.

Và tôi thì vẫn thương anh như thế nhưng bây giờ dù anh có đề nghị thì tôi cũng không đồng ý. Đi đêm mới biết đêm dài, tự bản thân mình sẽ tự nhận ra mình điên khùng và ngu ngốc đến thế nào. Mà tôi phải cảm ơn anh vì đã không dù lời ngon ngọt để tôi chat qua webcam. Tác hại thật kinh khủng.

Các bạn gái, khi yêu thường không suy nghĩ nhiều, cứ nghĩ là tương lai sẽ cưới nhau hay ít nhất là tin tưởng người mình yêu. Nhưng các bạn à, giữ mình là quan trọng, nếu không giữ được thân thể thì cũng phải giữ được lòng tự trọng và thanh danh của mình. Đừng để lời ngon ngọt đưa lối lưu lại kỷ niệm hay gì đó. Tất cả là dối trá. Cần nhau thì gặp mặt làm trực tiếp, đừng chụp hình, quay phim hay chat sex qua webcam, gửi hình ảnh qua chat chit. Nguy hiểm lắm.
Các bạn nam, nhu cầu thì ai cũng có nhưng hãy lưu lại trong tâm trí và tim được rồi. Hai nơi đó giữ kỷ niệm còn tốt hơn các thiết bị khác, không bị hư đâu. Không phải các bạn gái không biết là sai, vì yêu vì thương nên mới trao cho các bạn. Phải trân quý nghe chưa? Nếu không làm được thì cứ đi “ăn bánh trả tiền” cho sòng phẳng, đừng vay nợ vì trả lãi sẽ nặng lắm.

Nhớ, đừng để tâm hồn bị tổn thương vì nỗi đau thể xác. Gặm nhắm đến chết thôi.

♥ MiMii ♥

Nard Nard, nhìn em đi..!! Tảng băng - cũng có lúc sẽ tan ra một chút. Vậy thì đến khi nào anh mới luyến tiếc em? Hả? Không trả lời được chứ gì? Mở mắt thật to rồi xoay trái tim về phía em một chút xíu đi. Nhìn em đi. Người thương anh là em, không phải là những cô bé son phấn nhí nha nhí nhố kia. Thấy anh mỗi ngày lại kết bạn một cô gái xinh xắn. Em ghen. Nhưng lấy cái đếch gì ghen đây? Thấy anh like hình gái đẹp. Em ghét. Nhưng lấy cái cớ gì để ghét? Anh nói anh ham tiền, ai có tiền thì anh quen. Em biết anh nói đùa, chắc chắn là đùa. Vậy thì để em bao anh. Làm trai bao của em đi, vừa có tiền vừa có tình. Nuôi anh ngày ba bữa cũng được mà. Mù quáng thế đấy nhưng được lời vì em biết có nuôi được ba ngày thì anh cũng mắc cỡ mà nuôi lại em. Nhưng em biết anh ham sắc. Cái đó em không đỡ nổi. Tiền thì không phải ai cũng có chứ sắc thì giờ ai cũng dễ thương. Em thua. Em luyến tiếc anh đến tim gan tan nát. Đến khi anh luyến tiếc em chắc em đã một nách ba con mất rồi. Cũng phải đến lúc em đi lấy chồng mà, đúng không? Anh, nhìn em đi. Không, anh nhìn em rồi nhưng không thương em nổi phải không? Thật sự cái gì dính đến anh thì em NGU không chịu được. Thôi, NGU thì N.G.U cho trót. Ước gì em ÉP được nhau Nhưng vì thương quá nên đau một mình. Em NGU ôm mãi bóng hình Never Give Up là mình em N.G.U ♥ MiMii ♥

Nard Nard, nhìn em đi..!!

Tảng băng - cũng có lúc sẽ tan ra một chút.
Vậy thì đến khi nào anh mới luyến tiếc em?
Hả?
Không trả lời được chứ gì?
Mở mắt thật to rồi xoay trái tim về phía em một chút xíu đi.
Nhìn em đi. Người thương anh là em, không phải là những cô bé son phấn nhí nha nhí nhố kia.
Thấy anh mỗi ngày lại kết bạn một cô gái xinh xắn. Em ghen.
Nhưng lấy cái đếch gì ghen đây?
Thấy anh like hình gái đẹp. Em ghét.
Nhưng lấy cái cớ gì để ghét?
Anh nói anh ham tiền, ai có tiền thì anh quen. Em biết anh nói đùa, chắc chắn là đùa. Vậy thì để em bao anh. Làm trai bao của em đi, vừa có tiền vừa có tình. Nuôi anh ngày ba bữa cũng được mà. Mù quáng thế đấy nhưng được lời vì em biết có nuôi được ba ngày thì anh cũng mắc cỡ mà nuôi lại em.
Nhưng em biết anh ham sắc. Cái đó em không đỡ nổi. Tiền thì không phải ai cũng có chứ sắc thì giờ ai cũng dễ thương. Em thua.
Em luyến tiếc anh đến tim gan tan nát. Đến khi anh luyến tiếc em chắc em đã một nách ba con mất rồi.
Cũng phải đến lúc em đi lấy chồng mà, đúng không?
Anh, nhìn em đi. Không, anh nhìn em rồi nhưng không thương em nổi phải không?
Thật sự cái gì dính đến anh thì em NGU không chịu được.
Thôi, NGU thì N.G.U cho trót.

Ước gì em ÉP được nhau
Nhưng vì thương quá nên đau một mình.
Em NGU ôm mãi bóng hình
Never Give Up là mình em N.G.U

♥ MiMii ♥

Khi N.N gọi tôi là chị..!! Người tôi thương gọi tôi là “chị” đó các bạn à, chắc là để nhắc khéo về mối quan hệ giữa chúng tôi, mà tôi nào có hy vọng sâu xa gì về tình cảm ấy. Tôi là “chị” của người tôi thương đó các bạn à, buồn cười lắm phải không? Tôi thương lắm khi người ta điên đảo vì mối tình đã qua, tôi khóc khi người ta nói “Nhớ cô ấy quá, đau quá chị à.” [Em thương yêu, liệu em có biết là khi ấy, lòng chị cũng đau như ai xát muối không? Không, em chưa hề biết cũng chưa từng nghĩ đến. Tôi biết rõ mà.] Người tôi thương dễ thương lắm, tôi thấy em kết bạn với rất nhiều cô gái và tôi cũng tin chắc rằng sẽ không ít hơn một cô cũng đang đổ đốn vì em. Nhưng vì người ta nhỏ tuổi, xinh xắn, đáng yêu nên nhận được từ em lời xưng hô ngọt ngào “anh và em”. Tôi cũng muốn được một lần em gọi tôi như thế. Tôi thích người tôi thương lắm, thích những câu chuyện vui em kể, những điều muộn phiền của em. Tôi nhớ rõ từng lời em nói vì tôi coi đó là sự hiểu biết của riêng tôi về em. Có thể em kể với nhiều người cùng một câu chuyện, nhưng liệu có bao nhiêu người nhớ hết tất cả? Tôi nhớ từng chi tiết đó các bạn à. Tôi buồn người tôi thương lắm, em hay khiến tâm trạng tôi đang ở trên cao rồi đạp ngay xuống tận địa ngục. Em không vô tư nhưng em vô tình với tôi lắm. Chưa khi nào em chủ động nói chuyện trước với tôi cả. Chắc là em trẻ con nên đợi tôi tìm em trước. Tôi cũng không câu nệ chuyện ấy, chỉ cần được nói chuyện với nhau là tôi vui rồi. Nhiều khi tôi nhắn tin, em không thèm trả lời nhưng tôi biết em đang đong đưa với một cô nàng nào đấy. Em của tôi có duyên lắm mà. Em thương yêu, Khi em bằng tuổi chị thì anh mới hiểu được rằng để giữ tình bạn này, chị đã vất vả như thế nào. Chị đã giả vờ ngu ngơ nhất có thể để giữ được sự bình thường nhất khi nói chuyện với em. Chị không bám theo em nhưng chị vẫn phiền em mỗi ngày. Chị không nói thương em nhưng chị vẫn ân cần với em qua từng lời nói. Ước mơ của em chưa bao giờ là ước mơ của chị nhưng chị yêu nó. Nếu có cơ hội, chị sẽ vun đắp cho ước mơ của em xong rồi chị sẽ chào tạm biệt. Chị hứa đấy. Lòng tôi hiện giờ đau như cắt. Vì người tôi thương lại vừa nói “Dạ vâng chị ơi..”. Tâm trạng rơi tận đáy cốc mất rồi. Anh ơi.. ♥ MiMii ♥

Khi N.N gọi tôi là chị..!!

Người tôi thương gọi tôi là “chị” đó các bạn à, chắc là để nhắc khéo về mối quan hệ giữa chúng tôi, mà tôi nào có hy vọng sâu xa gì về tình cảm ấy.
Tôi là “chị” của người tôi thương đó các bạn à, buồn cười lắm phải không? Tôi thương lắm khi người ta điên đảo vì mối tình đã qua, tôi khóc khi người ta nói “Nhớ cô ấy quá, đau quá chị à.”
[Em thương yêu, liệu em có biết là khi ấy, lòng chị cũng đau như ai xát muối không? Không, em chưa hề biết cũng chưa từng nghĩ đến. Tôi biết rõ mà.]

Người tôi thương dễ thương lắm, tôi thấy em kết bạn với rất nhiều cô gái và tôi cũng tin chắc rằng sẽ không ít hơn một cô cũng đang đổ đốn vì em. Nhưng vì người ta nhỏ tuổi, xinh xắn, đáng yêu nên nhận được từ em lời xưng hô ngọt ngào “anh và em”. Tôi cũng muốn được một lần em gọi tôi như thế.

Tôi thích người tôi thương lắm, thích những câu chuyện vui em kể, những điều muộn phiền của em. Tôi nhớ rõ từng lời em nói vì tôi coi đó là sự hiểu biết của riêng tôi về em. Có thể em kể với nhiều người cùng một câu chuyện, nhưng liệu có bao nhiêu người nhớ hết tất cả? Tôi nhớ từng chi tiết đó các bạn à.

Tôi buồn người tôi thương lắm, em hay khiến tâm trạng tôi đang ở trên cao rồi đạp ngay xuống tận địa ngục. Em không vô tư nhưng em vô tình với tôi lắm. Chưa khi nào em chủ động nói chuyện trước với tôi cả. Chắc là em trẻ con nên đợi tôi tìm em trước. Tôi cũng không câu nệ chuyện ấy, chỉ cần được nói chuyện với nhau là tôi vui rồi. Nhiều khi tôi nhắn tin, em không thèm trả lời nhưng tôi biết em đang đong đưa với một cô nàng nào đấy. Em của tôi có duyên lắm mà.

Em thương yêu, Khi em bằng tuổi chị thì anh mới hiểu được rằng để giữ tình bạn này, chị đã vất vả như thế nào. Chị đã giả vờ ngu ngơ nhất có thể để giữ được sự bình thường nhất khi nói chuyện với em.
Chị không bám theo em nhưng chị vẫn phiền em mỗi ngày.
Chị không nói thương em nhưng chị vẫn ân cần với em qua từng lời nói.
Ước mơ của em chưa bao giờ là ước mơ của chị nhưng chị yêu nó. Nếu có cơ hội, chị sẽ vun đắp cho ước mơ của em xong rồi chị sẽ chào tạm biệt. Chị hứa đấy.

Lòng tôi
hiện giờ
đau như cắt.
Vì người tôi thương lại vừa nói “Dạ vâng chị ơi..”.
Tâm trạng rơi tận đáy cốc mất rồi.
Anh ơi..

♥ MiMii